Gìn giữ cái cốt lõi – Thúc đẩy sự tiến bộ

Cần nguyên tắc không khoan nhượng như người Phổ

   Hãng tưởng tượng bạn đang đứng trên đôi chân của mình tại cột cờ Lũng Cú, Đồng Văn, tỉnh Hà Giang nhìn xuống phía nam. Bạn dự định dấn thân vào một cuộc đi bộ 3000 km, từ Lũng Cú, Hà Giang đến mũi Cà Mau. Vào ngày đầu tiên, bạn đi 20 dặm (hướng ra khỏi khu vực cột cờ Lũng Cú).

  Vào ngày thứ hai, bạn đi tiếp 20 dặm, và tiếp tục, vào ngày thứ ba, bạn đi 20 dặm, đương đầu với cái rét thấu xương của miền núi cao. Trời rất rét bạn muốn nghỉ ngơi ở trong lều, hay nhà dân ven đường uống ly rượu cho ấm bụng. Nhưng không. Bạn trở dậy và đi 20 dặm.

   Bạn giữ nhịp độ đó, 20 dặm mỗi ngày.

 Rồi thì thời tiết ấm dần, bạn có các điều kiện thời tiết dễ chịu, gió thuận và có thể đi xa hơn. Nhưng bạn kềm lại, điều chỉnh nỗ lực của mình. Bạn vẫn bám nhịp  20 dặm của mình.

 Rồi đến vùng miền trung cát nóng, nhiệt độ lên đến 400C, gió Phơn thổi từ bên Lào tấn công – tất cả những gì là bạn muốn ở lại trong lều. Nhưng bạn trở dậy, nai nịt sẵn sàng và tiếp tục hành trình 20 dặm của mình.

 Bạn vẫn giữ nguyên nỗ lực - 20 dặm, 20 dặm, 20 dặm- rồi thì bạn băng đến miền Nam, lại vào lúc mùa khô tuyệt vời, và bạn có thể đi 40 dặm đến 50 dặm mỗi ngày. Nhưng bạn không làm vậy, bạn duy trì  nhịp độ của mình, vẫn mốc cuốc 20 dặm!

 Và rốt cuộc bạn đến mũi Cà Mau.

 Bây giờ, hãy tưởng tượng một người khác cũng khởi hành vào cùng ngày với bạn tại Lũng Cú. Hành trình này khiến anh ta hoàn toàn háo hức và ngày đầu tiên anh ta đi được 40 dặm.

  Mệt lử sau một ngày nỗ lực phi thường, anh ta thức dậy thấy nhiệt độ xuống đến 00C, anh ta quyết định nán lại cho đến khi thời tiết ấm lên và, nghĩ rằng, “Mình sẽ bù lại khi điều kiện tốt hơn.” Anh ta duy trì cách này – đi nhiều vào những ngày đẹp, nằm trong lều than thở và chờ vào những ngày xấu – khi anh ta băng qua Miền Trung nắng gió.

  Ngay trước khi đến dãy Trường Sơn cao vút anh ta gặp được một loạt điều kiện thời tiết thuận lợi và cứ đi liên tục, vượt 40 đến 50 dặm mỗi ngày để bù lại thời gian đã mất. Nhưng rồi anh ta đụng phải một trận bão dữ dội, mùa mưa đang đến vào lúc hoàn toàn kiệt sức. Nó gần như giết chết anh ta và anh ta đành ngồi bó gối trong lều, chờ mùa khô đến.

   Rốt cuộc mùa khô cũng đến, anh ta ra khỏi lều, yếu ớt và loạng choạng tiết về mũi Cà Mau. Vào lúc anh ta đến Ninh Thuận, thì bạn, với hành trình 20 dặm không mệt mỏi của mình, đã đến được mũi Cà Mau. Bạn thắng, thắng với một cách biệt lớn.

 Trích: tư tưởng cốt lõi và triết lý kinh doanh của Hanoilaw Firm